Công Phượng đến Pháp chơi bóng? Hãy nhìn tấm gương của Công Vinh

Công Phượng chuẩn bị đến Pháp chơi bóng cho FC Paris và sẽ phải đối đầu với rất nhiều khó khăn tại Châu Âu.

Sau khi thất bại trong việc giành suất thi đấu chính tại Incheon United ở K.League (Hàn Quốc), Công Phượng đã thanh lí hợp đồng sớm và đến Pháp thử việc.

CLB HAGL xác nhận anh đang tiến hành làm visa và điểm đến có thể sẽ là FC Paris, CLB được cho thuộc sở hữu của người sáng lập học JMG.

Tuy nhiên, Châu Âu là một vùng đất khác biệt rất lớn và từng là chôn chân một huyền thoại của bóng đá Việt Nam, Lê Công Vinh.

Dưới đây là những trải nghiệm không thể nào quên của Công Vinh trong cuốn tự truyện “Phút 89” về quãng thời gian thi đấu ở châu Âu này:

Tôi không được chào đón ở CLB một chút nào. Những cầu thủ châu Âu hoặc gốc La-tinh trong đội hình Leixoes không chào đón tôi. Họ nhìn tôi với thái độ hơi coi thường, kiểu như một ông châu Á bé tí làm gìở CLB này? Khi sinh hoạt chung, nhóm cầu thủ bản địa và Brazil nói chuyện với nhau bằng tiếng Bồ, tôi hoàn toàn lẻ loi, cô độc. Xa lạ ngôn ngữ, xa lạ nốt về văn hóa.

Mỗi lần vào phòng thay đồ, tất cả cầu thủ đều “nude 100%”. Họ cứ tồng ngồng đi lại, tắm rửa, nói chuyện, không hề có một chút ngượng ngùng nào… Bọn họ cứ nhìn tôi và một anh chàng cầu thủ người Haiti chằm chằm, chờ xem chừng nào bọn tôi sẽ… hòa nhập với văn hóa mới. Nhưng tôi và anh chàng Haiti vẫn mặc quần lót mà tắm, kiên quyết không cởi nốt mảnh vải còn sót lại trong người…

Không thể hòa nhập và nói chuyện, tôi cũng không có một quả bóng nào suốt hai tháng đầu. Không ai chuyền cho tôi dù chỉ là một trận đá tập. Tôi như một người nông dân bước ra đồng mà không có cái cuốc, cứ thế mà sáng lủi thủi đi tối lủi thủi về. Nhà cách sân tập năm cây số, mỗi ngày tôi phải cuốc bộ đến mười cây. Sáng nào cũng phải ăn hamburger đến mức muốn ói ra cả ham lẫn burger.

Sức nặng trong những buổi tập của tôi ở Bồ Đào Nha gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi so với các cầu thủ. Họ chỉ cần tập 70% thôi đã bằng mình dốc hết sức ra tập. Và họ luôn chơi bóng cực kỳ ít chạm. Bóng đến chân là đẩy đi và di chuyển liên tục.Kỹ thuật lừa bóng không có ý nghĩa gì ở đây cả, trừ phi anh là dạng siêu đặc biệt như Lionel Messi, Eden Hazard hay Arjen Robben.

Tôi đã mau chóng vỡ mộng ở môi trường mới. Chỉ có những trận đấu tại Cúp quốc gia tôi mới được vào sân.

Tôi  cô đơn kinh khủng ở môi trường mới. Tôi đếm từng ngày để được trở lại Việt Nam, với ước mơ là… được nói chuyện. Cả đội chỉ có mỗi anh chàng thủ môn người Áo biết nói tiếng Anh, nhưng tiếng Anh của tôi lúc ấy chỉ ba cọc ba đồng, đâu có đủ để giao tiếp hay tâm sự gì. Tôi như một người câm trong đội, tự nấu ăn, tự làm mọi thứ một mình. Trời dần trôi về cuối năm, mưa phùn cứ lất phất, lạnh như muốn cắt da. Những lần lên Internet xem tin tức càng khiến tôi căng thẳng hơn vì biết sự kỳ vọng của mọi người ở Việt Nam quá lớn. Nhưng có ai hiểu là tôi đã phải đối diện với những gì ở giữa châu Âu này đâu.